- Triết lý Buông xả đúng lúc trong bài thơ Bình An Là Được
- Tranh trừu tượng và cuộc đối thoại thầm lặng giữa họa sĩ và người xem
Không phải bây giờ con người mới sống trong một thế giới phức tạp. Sự phức tạp luôn tồn tại, chỉ là trước đây nó phân tán, chậm, và có khoảng trống để con người tiêu hóa.
Ngày nay, sự phức tạp được nén lại. Nó xuất hiện đồng thời, liên tục, và hiếm khi cho phép ta dừng lại đủ lâu để hiểu mình đang phản ứng với điều gì.
Mỗi ngày, chúng ta tiếp xúc với nhiều ý kiến hơn cả một thế hệ trước từng tiếp xúc trong nhiều năm. Không chỉ là thông tin, mà là cách diễn giải thông tin. Không chỉ là sự kiện, mà là cảm xúc gắn liền với sự kiện đó.
Vấn đề không nằm ở chỗ những tiếng nói ấy đúng hay sai. Vấn đề là chúng xuất hiện quá nhanh, và quá nhiều, khiến khả năng phân biệt của con người bị bào mòn một cách âm thầm.
Sự mệt mỏi không tên
Có một dạng mệt mỏi rất khó gọi tên. Không phải kiệt sức vì lao động, cũng không hẳn vì thiếu ngủ.
Nó giống như cảm giác luôn phải “theo kịp”, dù không rõ mình đang theo kịp điều gì.
Nhiều người vẫn làm việc, vẫn học hỏi, vẫn cải thiện bản thân. Nhưng bên trong, có một sự lỏng lẻo dần hình thành: cảm giác rằng mình đang phản ứng nhiều hơn là lựa chọn.
Khi mọi thứ đều quan trọng, không có gì thật sự quan trọng. Khi mọi con đường đều được quảng bá là “đúng”, việc đứng yên cũng trở thành một quyết định đầy lo âu.
Sự mệt mỏi này không ồn ào. Nó không bùng nổ. Nó tích lũy.
Mất phương hướng không phải vì thiếu la bàn
Người ta thường nghĩ rằng mất phương hướng là vì không có mục tiêu. Nhưng trong thực tế, nhiều người mất phương hướng chính vì có quá nhiều mục tiêu.
Mỗi mục tiêu đi kèm một ngôn ngữ riêng, một hệ giá trị riêng, một nhịp sống riêng. Và con người hiện đại buộc phải dịch chuyển liên tục giữa các hệ đó, đôi khi chỉ trong một ngày.
Dần dần, câu hỏi “Tôi muốn gì?” bị thay thế bằng “Trong hoàn cảnh này, người ta thường muốn gì?”
Sự thay thế này rất tinh vi. Nó không gây đau ngay lập tức. Nhưng nó khiến con người xa dần khỏi cảm giác chắc chắn nội tại – thứ từng giúp ta đứng vững khi không ai xác nhận.
Khi rõ ràng trở thành điều xa xỉ
Rõ ràng từng là điều hiển nhiên.
Giờ đây, nó là một trạng thái phải được bảo vệ.
Không phải ai cũng cần câu trả lời lớn cho cuộc sống.
Nhưng ai cũng cần một mức độ rõ ràng đủ để không tự nghi ngờ mình mỗi ngày.
Rõ ràng không có nghĩa là biết chắc tương lai.
Nó chỉ đơn giản là biết:
điều gì đang ảnh hưởng đến mình
điều gì thực sự thuộc về mình
và điều gì có thể bỏ qua mà không mang theo cảm giác tội lỗi
Trong một môi trường liên tục kích thích, khả năng bỏ qua trở thành một dạng trí tuệ.
Những cấu trúc nhỏ và im lặng
Có những thứ không thể giải quyết bằng động lực hay lời khuyên. Chúng cần được đặt vào cấu trúc.
Không phải cấu trúc để kiểm soát, mà để giữ cho mọi thứ không tràn ra ngoài tầm nhận thức. Những cấu trúc đủ đơn giản để sử dụng hàng ngày. Đủ yên tĩnh để không tạo thêm áp lực.
Đôi khi, chỉ cần:
- một cách ghi chép không phán xét
- một khoảng dừng trước khi phản ứng
- một không gian không yêu cầu phải “tốt hơn”
Những điều nhỏ này, nếu được duy trì, có thể tạo ra khác biệt lớn hơn nhiều so với những thay đổi ồn ào.
Không phải để chống lại thế giới
Sống rõ ràng không phải là quay lưng với thế giới hiện đại. Nó cũng không phải là tìm cách thoát ly. Nó là lựa chọn không để mình bị cuốn đi nhanh hơn khả năng hiểu của chính mình.
Thế giới sẽ không bớt phức tạp. Tiếng nói sẽ không ít đi. Vấn đề duy nhất con người có thể can thiệp là cách mình đứng giữa những điều đó.
Đó là lý do tôi xây dựng những hệ thống giúp con người sống rõ ràng, để chính tôi và họ không bị nuốt chửng bởi nhiễu loạn. Nếu bạn tìm thấy mình trong bài viết này, tôi tin là bạn nên thử sử dụng Clarity App - Your quiet space. Nơi không có tiếng ồn nào chạm được tới bạn.
Để lại bình luận
5