Buông bỏ thường bị xem là yếu đuối, nhưng thực chất đó là năng lực sống quan trọng, giúp con người giải phóng phiền não và giữ gìn bình an nội tâm. Hãy cùng chúng tôi đọc bài thơ Bình An là được.

Nội dung bài thơ Bình An là được

BÌNH AN LÀ ĐƯỢC

Sống một kiếp người, bình an là được

Hai bánh bốn bánh, chạy được là được

Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được.

Người già người trẻ, miễn khỏe là được

Người giàu người nghèo, hòa thuận là được.

Ông xã về trễ, miễn về là được.

Bà xã càu nhàu, thương mình là được.

Tiến sĩ cũng được, bán rau cũng được

Tất cả phiền não, biết xả là được

Kiên trì cố chấp, biết quên là được

Bạn bè xa gần, nhớ nhau là được.

Không phải có tiền muốn gì cũng được

Tâm tốt việc tốt, số mệnh đổi được

Ai đúng ai sai, trời biết là được

Tích đức tu thân, kiếp sau cũng được.

Thiên địa vạn vật tùy duyên là được

Có rất nhiều việc, nhìn xa sẽ được

Nói nhiều như vậy, hiểu được là được

Vẫn còn chưa hiểu, xem lại là được.

Triết lý Buông xả đúng lúc

Trong hệ giá trị phổ biến của xã hội hiện đại, con người thường được khuyến khích phải kiên trì, bền bỉ và không bỏ cuộc. Những thông điệp như “cố lên”, “đừng từ bỏ”, “thất bại chỉ là tạm thời” xuất hiện dày đặc trong giáo dục, truyền thông và diễn ngôn thành công. Tuy nhiên, mặt trái của hệ tư tưởng này là việc buông bỏ dần bị xem như biểu hiện của yếu đuối, thiếu bản lĩnh hoặc thất bại cá nhân. Thực tế cho thấy, không phải lúc nào tiếp tục cũng là lựa chọn đúng; trong nhiều trường hợp, biết buông đúng lúc mới là một năng lực sống quan trọng nhưng bị đánh giá thấp.

Bài thơ “Bình an là được” đã chạm đến vấn đề này một cách giản dị nhưng sâu sắc qua những câu như: “Tất cả phiền não, biết xả là được / Kiên trì cố chấp, biết quên là được.” Hai câu thơ đặt ra một ranh giới rõ ràng giữa kiên trì và cố chấp, giữa nỗ lực có ý thức và sự bám víu mù quáng. Ở đây, buông bỏ không phải là từ bỏ trách nhiệm, mà là hành động chủ động nhằm giải phóng con người khỏi những gánh nặng tinh thần không còn giá trị.

Triết lý Buông xả đúng lúc trong bài thơ Bình An Là Được
Triết lý Buông xả đúng lúc trong bài thơ Bình An Là Được

Trước hết, cần nhìn nhận rằng buông bỏ là một quá trình nhận thức, không phải phản xạ trốn tránh. Một người chỉ có thể buông khi họ đã đi đủ xa để hiểu rằng điều mình đang giữ không còn phù hợp với hoàn cảnh, năng lực hoặc mục tiêu sống. Trong nhiều trường hợp, con người tiếp tục duy trì một mối quan hệ, một công việc hay một kỳ vọng không phải vì nó còn ý nghĩa, mà vì sợ thừa nhận rằng mình đã đầu tư quá nhiều thời gian, cảm xúc và danh dự. Khi đó, “không buông” thực chất là biểu hiện của nỗi sợ mất mát, chứ không phải của bản lĩnh.

Bài thơ “Bình an là được” không phủ nhận giá trị của nỗ lực hay cố gắng, nhưng nhấn mạnh đến giới hạn của chúng. Con người có thể kiên trì, nhưng nếu kiên trì biến thành cố chấp, nó sẽ trở thành nguồn gốc của phiền não. Việc “biết quên” ở đây không đồng nghĩa với phủ nhận quá khứ, mà là chấp nhận rằng quá khứ không nên tiếp tục chi phối hiện tại. Đây là một quan điểm rất gần với triết lý Phật giáo, nơi buông xả được xem là trí tuệ, không phải là sự thoái lui.

Ở bình diện tâm lý – xã hội, việc không biết buông thường dẫn đến tình trạng quá tải cảm xúc và suy kiệt tinh thần. Con người hiện đại phải gánh đồng thời nhiều vai trò: người lao động hiệu quả, người bạn đời lý tưởng, người cha mẹ tận tụy, và một cá nhân không được phép yếu đuối. Khi mọi kỳ vọng đều phải được giữ lại, buông bỏ trở thành điều “cấm kỵ”. Hệ quả là tỷ lệ stress, trầm cảm và khủng hoảng bản sắc ngày càng gia tăng, trong khi nguyên nhân sâu xa lại đến từ việc con người không được phép dừng lại hoặc từ bỏ những gì đã vượt quá khả năng chịu đựng.

Trong bối cảnh đó, thông điệp “tất cả phiền não, biết xả là được” mang ý nghĩa như một lời nhắc về quyền được nhẹ gánh của con người. Không phải mọi mâu thuẫn đều cần được giải quyết đến cùng, không phải mọi mục tiêu đều cần đạt được bằng mọi giá. Có những thứ, nếu tiếp tục nắm giữ, chỉ khiến con người hao mòn thêm mà không tạo ra giá trị mới. Buông bỏ, trong trường hợp này, chính là hành động bảo toàn năng lực sống.

Đáng chú ý, bài thơ không cổ súy cho thái độ buông xuôi hay an phận. Trái lại, nó đặt buông bỏ trong mối quan hệ với bình an – một trạng thái chủ động và có ý thức. Bình an không tự nhiên xuất hiện, mà là kết quả của hàng loạt lựa chọn đúng lúc, trong đó có lựa chọn dừng lại. Khi con người biết dừng đúng thời điểm, họ có cơ hội tái cấu trúc lại đời sống, điều chỉnh hướng đi và phân bổ lại nguồn lực tinh thần của mình.

Trong các mối quan hệ xã hội, việc không biết buông thường khiến xung đột kéo dài một cách không cần thiết. Bài thơ gợi mở một thái độ mềm dẻo khi nhấn mạnh: “Ai đúng ai sai, trời biết là được.” Câu thơ này không khuyến khích sự thờ ơ với đúng – sai, mà chỉ ra rằng không phải lúc nào việc phân định thắng thua cũng mang lại lợi ích thực tế. Trong nhiều tình huống, việc buông bỏ nhu cầu chứng minh mình đúng lại là cách duy nhất để bảo toàn mối quan hệ và sự ổn định tinh thần.

Ở tầm rộng hơn, buông bỏ còn là năng lực giúp con người thích nghi với biến động xã hội. Trong một thế giới thay đổi nhanh chóng, những kỹ năng, vị trí hay mô hình sống từng được xem là ổn định có thể trở nên lỗi thời. Việc bám chặt vào những chuẩn mực cũ không chỉ cản trở sự thích nghi, mà còn khiến con người đánh mất cơ hội tái tạo chính mình. Biết buông lúc này đồng nghĩa với việc chấp nhận thay đổi, thay vì kháng cự nó.

Triết lý Buông xả đúng lúc trong bài thơ Bình An Là Được
Triết lý Buông xả đúng lúc trong bài thơ Bình An Là Được

Từ góc nhìn này, bài thơ “Bình an là được” có thể được hiểu như một hệ thống chỉ dẫn sống tối giản nhưng hiệu quả. Mỗi cặp đối lập trong bài – kiên trì và cố chấp, phiền não và xả bỏ, đúng và sai – đều gợi mở một nguyên tắc: giá trị của hành động không nằm ở mức độ tuyệt đối, mà ở sự phù hợp với hoàn cảnh. Buông bỏ không phải là thất bại, mà là sự điều chỉnh chiến lược sống khi điều kiện đã thay đổi.

Việc coi buông bỏ là yếu đuối phản ánh một cách hiểu phiến diện về sức mạnh con người. Thực chất, biết buông đúng lúc là biểu hiện của khả năng tự nhận thức, tự giới hạn và tự bảo vệ. Trong một xã hội đề cao thành tích và bền bỉ, thông điệp này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Như bài thơ đã khép lại một cách điềm tĩnh: “Nói nhiều như vậy, hiểu được là được / Vẫn còn chưa hiểu, xem lại là được.” Có lẽ, buông bỏ cũng vậy – không cần phải hiểu ngay, nhưng đến một lúc nào đó, khi trải nghiệm đủ đầy, con người sẽ nhận ra rằng buông đúng lúc không làm ta nhỏ đi, mà giúp ta sống vừa vặn hơn với chính mình.

Theo Reviview 365 tổng hợp ()